Tag

Chia sẻ

Tiếng Việt - Niềm tự hào của sinh viên văn học

09-08-2017

 “Chưa chữ viết đã vẹn tròn tiếng nói

Vầng trăng cao, đêm cá lặn sao mờ 

Ôi tiếng Việt như đất cày, như lụa

Óng tre ngà và mềm mại như tơ”.

Cảm ơn nhà thơ Lưu Quang Vũ đã dắt dẫn chúng ta trở về với cội nguồn đất nước. Nơi đó, từ thuở xa xưa, tiếng Việt đã ra đời. Theo thời gian, tiếng Việt càng thêm giàu và đẹp.

Tiếng Việt giàu và đẹp vì nó là kết tinh của bốn nghìn năm dựng nước và giữ nước:

“Dù ai đi ngược về xuôi

Nhớ ngày giỗ Tổ mùng mười tháng ba”

Kết quả hình ảnh cho TIẾNG VIỆT

Tiếng Việt trong sáng và ngọt lành vì lưu giữ những câu hò ngân dài trên chốn ruộng đồng, vang vọng khắp những dòng sông:

“Nhà Bè nước chảy chia hai

Ai về Gia Định, Đồng Nai thì về".

Tiếng Việt mạnh mẽ vì khắc ghi bao lời hiệu triệu, bao khúc tráng ca hào hùng đánh giặc:

“Chương Dương cướp giáo giặc

Hàm Tử bắt quân thù

Thái bình nên gắng sức

Non nước ấy nghìn thu”.

Lịch sử tiếng Việt còn là lịch sử của đời sống tư tưởng, tâm hồn, tình cảm của người Việt Nam. Tiếng Việt thể hiện bản lĩnh của một dân tộc giàu đức hy sinh, chịu thương chịu khó, “tuốt gươm không chịu sống quỳ”:

“Quê hương biết mấy thân yêu

Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau

Mặt người vất vả in sâu

Gái trai ai cũng áo nâu nhuộm bùn

Đất nghèo nuôi những anh hùng

Chìm trong máu chảy lại vùng đứng lên”.

Còn nhớ một nghìn năm Bắc thuộc… nước ta bị các triều đại phong kiến phương Bắc thay nhau đô hộ. Rồi ngót trăm năm bị thực dân Pháp xâm lược, tưởng chừng tiếng Việt sẽ bị Hán hóa, Tây hóa,… Tưởng chừng người Việt Nam sẽ không còn tiếng nói riêng của dân tộc mình.

Vậy mà tiếng Việt vẫn sống, sống thầm lặng mà mãnh liệt trong lời ăn tiếng nói chan chứa nghĩa tình của người dân Việt.

Tiếng Việt giữ hơi thở khỏe khoắn của mình qua kho tàng văn học dân gian.

Tiếng Việt như tuổi xuân thì, luôn say đắm qua những bài ca dao tình yêu:

“Trầu này trầu nghĩa trầu tình

Cho loan lấy phượng, cho mình lấy ta”.

Tiếng Việt như bếp lửa mùa đông, nồng nàn qua những làn điệu dân ca về quê hương xứ sở:

 “Ai về Giồng Dứa qua truông

Gió lay bông sậy bỏ buồn cho em”.

Tiếng Việt như trầu cau, làm tươi thắm thêm tình nghĩa vợ chồng, kết chặt thêm đạo nghĩa cha con, bồi đắp thêm tình anh em, làng xóm:

“Sông dài cá lội biệt tăm

Phải duyên chồng vợ ngàn năm cũng chờ”.

Tiếng Việt như khe suối, chảy ngầm trong những vần thơ Nôm trong trẻo của nhà thơ Nguyễn Trãi:

“Lao xao chợ cá làng ngư phủ

Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương”.

Tiếng Việt như dòng lệ, ướt đẫm trang Kiều của đại thi hào Nguyễn Du:

“Nổi chìm kiếp sống lênh đênh

Tố Như ơi, lệ chảy quanh thân Kiều”.

Rồi khi đất nước lâm nguy vì kẻ thù xâm lược, tiếng Việt như chàng trai làng, gạt nước mắt từ biệt mẹ già, để cứng cỏi, hiên ngang bước vào trận chiến. Tiếng Việt làm nên những vần thơ yêu nước của cụ Đồ Chiểu, những trang văn thống thiết của cụ Phan Bội Châu. Và hào sảng thay, hạnh phúc thay, tiếng Việt vang vọng khắp khắp địa cầu, thông qua bản “Tuyên ngôn độc lập” - một thiên cổ hùng văn của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Rồi kể từ đó, mùa thu năm 1945, tiếng Việt có địa vị ngang hàng với các ngôn ngữ phát triển trên thế giới. Vai trò của tiếng Việt ngày càng cao trên trường quốc tế.

Ngày nay, tiếng Việt là phương tiện giao tiếp quan trọng nhất trong xã hội. Tiếng Việt là ngôn ngữ chính thức trong giảng dạy, học tập, nghiên cứu từ mẫu giáo đến bậc đại học và cao học. Tiếng Việt là chất liệu sáng tạo của nghệ thuật ngôn từ. Tiếng Việt xây nên cả một lâu đài văn học Việt Nam hiện đại với hàng loạt những tên tuổi nhà văn, nhà thơ sống mãi với thời gian.

Bởi vậy, là những người Việt Nam yêu nước, tất cả chúng ta nguyện quyết tâm gìn giữ sự trong sáng và giàu đẹp của tiếng Việt.

Bởi lẽ:

“Một đảo nhỏ xa xôi ngoài biển rộng

Vẫn tiếng "làng", tiếng "nước" của riêng ta”.

Và một lần nữa, xin mượn lời thơ của Lưu Quang Vũ để bày tỏ tình yêu tiếng Việt của tất cả chúng ta:

“Mỗi sớm dậy nghe bốn bể thân thiết

Người qua đường chung tiếng Việt cùng tôi

Như vị muối chung lòng biển mặn

Như dòng sông thương mến chảy muôn đời”.

MỸ LINH (ĐH VĂN HỌC 14)